Lúc ấy nàng mới miễn cưỡng đồng ý, nhưng vẫn không giấu được vẻ buồn bực. Tào Trường Khanh nghe nói sau khi đăng cơ, vì buổi lễ khai bút đầu năm ấy mà suốt mùa thu đông năm nay nàng đã khổ luyện không ít. Dù sao thì nàng cũng chăm chỉ hơn chuyện luyện kiếm gấp trăm lần. Nghe đâu nàng đã viết đầy một giỏ giấy nhỏ, cũng chẳng chịu vứt đi mà cứ tích lũy dần theo ngày tháng, ngay cả cung nữ thái giám cũng không được phép động vào.
Tào Trường Khanh nhìn về phía sau chiếc bàn rộng lớn, ngắm nhìn bóng hình màu vàng kim rực rỡ nhưng lại có phần mảnh mai yếu ớt kia, ánh mắt bỗng trở nên hoảng hốt, dường như nhớ lại một khung cảnh mơ hồ của rất nhiều năm về trước. Trong lòng Tào Trường Khanh chợt dâng lên nỗi chua xót, và cả sự áy náy khôn nguôi.
Vị nữ đế Đại Sở, người mà giờ đây đã chẳng còn ai dám gọi thẳng tên Khương Nê, đang hờn dỗi không thèm nhìn Tào Trường Khanh, bực bội nói:
"Ta vẫn còn đang giận đấy, ít nhất phải viết đủ ba mươi chữ nữa mới hết giận, kỳ đãi chiếu thúc thúc cứ đứng đó mà đợi!"




